Những thông tin căn bản về ADA / Basics of the ADA

Đạo Luật về Người Mỹ Tàn Tật (The Americans with Disabilities Act - ADA) trở thành luật vào tháng Bảy 1990. Đạo luật đảm bảo cho tất cả người tàn tật có thể hòa nhập hoàn toàn vào xã hội Mỹ, giống như Đạo Luật Dân Quyền 1964 đảm bảo quyền lợi cho tất cả mọi người không kể sắc tộc, giới tính, nguồn gốc quốc gia hoặc tôn giáo.

ADA bảo vệ cho bất cứ người nào bị suy giảm về năng lực khiến họ thực sự bị hạn chế trong một hoặc nhiều hoạt động chính của cuộc sống.

Tiêu đề I của ADA nghiêm cấm chủ sử dụng lao động tư nhân, chính quyền địa phương và tiểu bang, các tổ chức việc làm và các hiệp hội lao động không được phân biệt đối xử với những cá nhân đủ chuyên môn nhưng bị tàn tật trong các quy trình xin việc, thuê mướn, sa thải, thăng chức, đền bù, đào tạo nghiệp vụ, cũng như các điều khoản, điều kiện và quyền lợi trong công việc. Một cá nhân bị tàn tật là một người:

Bị suy giảm về thể chất hoặc tinh thần khiến họ thực sự bị hạn chế trong một hoặc nhiều hoạt động chính của cuộc sống; có một tiểu sử về tình trạng suy giảm chức năng đó; hoặc được coi là có tình trạng suy giảm chức năng đó.

Một người lao động hoặc người xin việc đủ chuyên môn nhưng bị tàn tật là một cá nhân có thể thực hiện những chức năng cần thiết của công việc được đề cập cho dù có hoặc không có điều kiện thích hợp. Điều kiện thích hợp có thể bao gồm, nhưng không nhất thiết phải giới hạn trong những trường hợp sau:

Điều chỉnh cơ sở hạ tầng tiện ích hiện có cho người lao động để người tàn tật có thể tiếp cận và sử dụng; thiết kế lại công việc, điều chỉnh kế hoạch làm việc; chỉ định lại vào một vị trí còn trống; bổ sung hoặc điều chỉnh trang thiết bị, điều chỉnh/thay đổi nội dung kiểm tra, tài liệu tập huấn hoặc chính sách và cung cấp những người đọc hoặc phiên dịch đủ chuyên môn.

Một chủ sử dụng lao động phải tạo điều kiện làm việc cho người lao động hoặc người xin việc đủ chuyên môn nhưng bị tàn tật nếu việc này không gây ra "khó khăn quá mức" cho hoạt động kinh doanh của chủ sử dụng lao động. Khó khăn quá mức được định nghĩa là một hành động gây ra khó khăn hoặc chi phí quá lớn khi tính tới những yếu tố như quy mô doanh nghiệp, nguồn tài chính cũng như bản chất và cơ cấu hoạt động của doanh nghiệp.

Một chủ sử dụng lao động không phải hạ thấp tiêu chuẩn về chất lượng hoặc sản xuất để tạo điều kiện làm việc cũng như không có bổn phận cung cấp các vật dụng cá nhân như kính hoặc thiết bị trợ thính.

Chủ sử dụng lao động có thể sẽ không hỏi người xin việc về sự tồn tại, bản chất hoặc mức độ nghiêm trọng của tình trạng tàn tật. Người xin việc có thể được hỏi về khả năng hoàn thành các chức năng cụ thể của công việc. Một đề nghị công việc có thể xác định dựa trên kết quả kiểm tra y tế, nhưng chỉ khi quy trình kiểm tra này cần thực hiện đối với mọi người lao động trong những công việc tương tự. Kiểm tra y tế đối với người lao động phải có ý nghĩa liên quan tới công việc và thống nhất với nhu cầu kinh doanh của chủ sử dụng lao động.

Người lao động và người xin việc hiện đang liên quan tới việc sử dụng ma túy bất hợp pháp sẽ không được ADA bảo vệ, khi chủ sử dụng lao động hành động dựa trên việc sử dụng ma túy này. Xét nghiệm sử dụng ma túy không nằm trong phạm vi bảo vệ của ADA đối với các quy trình kiểm tra y tế. Chủ sử dụng lao động có thể giữ nguyên tiêu chuẩn làm việc đối với người sử dụng ma túy trái phép và người nghiện rượu giống như những người lao động khác.

Tiêu đề II của ADA nghiêm cấm việc phân biệt đối xử với những cá nhân đủ chuyên môn nhưng bị tàn tật trong tất cả các chương trình, hoạt động và dịch vụ của những cơ quan/tổ chức công cộng. Quy định này áp dụng cho tất cả các chính quyền địa phương và Tiểu Bang, các phòng ban và cơ quan trực thuộc và bất cứ công cụ thể chế nào khác hoặc các khu vực phục vụ mục đích đặc biệt của chính quyền địa phương và Tiểu Bang.

Tiêu đề III của ADA nghiêm cấm việc phân biệt đối xử dựa trên tình trạng tàn tật của các "tổ chức tư nhân" đang sử dụng những địa điểm thuộc "phạm vi công cộng". Các doanh nghiệp nằm trong Tiêu đề III bao gồm ngân hàng, nhà hàng, siêu thị, khách sạn, trung tâm mua sắm, các khu vực thể thao thuộc sở hữu tư nhân, rạp chiếu phim, các trung tâm chăm sóc ban ngày của tư nhân, trường học, văn phòng kế toán hoặc bảo hiểm, văn phòng luật sư và bác sĩ, bảo tàng và câu lạc bộ sức khỏe.

Các nguồn:

Ủy Ban Cơ Hội Làm Việc Bình Đẳng Hoa Kỳ, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ

Tải xuống Hướng dẫn tài nguyên bệnh bại liệt của Quỹ Reeve
Chúng tôi luôn sẵn sàng giúp bạn

Nhóm chuyên gia thông tin của chúng tôi có thể trả lời câu hỏi và cung cấp thông tin bằng hơn 170 ngôn ngữ.

Vui lòng gọi đến số 800-539-7309

(Người gọi quốc tế sử dụng số 973-467-8270)

9:00 SA-5:00 CH từ Thứ Hai đến Thứ Sáu theo giờ ET hoặc gửi câu hỏi của bạn.